Bạn đã có khi nào ngồi một mình và hỏi chính mình rằng: – – Bạn sinh ra trên cõi đời này để làm gì? – – Bạn đã làm được gì? – – Bạn chưa làm được gì? – – Bạn sẽ phải làm gì? – – Bạn bắt đầu làm từ đâu?   Chắc rằng bạn cũng như tôi thôi, rất nhiều lần hỏi bản thân những câu như vậy rồi. Nhưng rồi sao? Bạn có nhận được câu trả lời nào không? Còn tôi chưa từng một lần có câu trả lời nào.

Cuộc đời này không hề khoan dung với bất kì ai, thời gian trôi đi mà không một thứ nào có thể dừng được lại. Thay vì luôn than trách bản thân và tiếc nuối về quá khứ thì sao bạn không suy nghĩ thoáng lên một chút, yêu thương hiện tại và nâng niu tương lai của bản thân một chút. Mỗi ngày bạn thức dậy với nụ cười trên môi, yêu thương mọi thứ xung quanh, đừng suy tính mọi thứ đáng hay không, đừng nghĩ được gì và mất gì khi bạn có thể vì biết đâu rồi mai bạn sẽ không còn cơ hội đó một lần nữa.

Tôi từng nghe đâu đó có câu nói rằng: “Theo lẽ thường một bông hoa sẽ kết trái, nhưng cũng có rất nhiều bông hoa sẽ rụng và không còn cơ hội thành một trái to mọng ngon lành, ta không xét đến bông hoá đó thành trái ra sao mà ta xét bông hoa đó sẽ rụng theo cách nào? Nếu đơn thuần rụng xuống đất rồi bị vùi dập thì bông hoá đó đã chết và chẳng để lại gì ngoài vết thẹo để lại trên cái cành bông mọc ra bông hoa đó, nhưng nếu bông hoa đó được ép lại cẩn thận thì dù chết nhưng rất lâu sau bông hoa đó vẫn sẽ khoe sắc thắm.”

Đọc thêm  Tại sao người Nhật thích xếp hàng đến vậy?

Như vậy thì tại sao ta lại cứ làm cho mọi thứ trở lên phức tạp thêm, ngày hôm nay sẽ trở thành quá khứ của ngày mai hãy cứ sống và tô đẹp cho quá khử của mình bằng những việc đang làm ở hiện tại.

Bạn hãy thử làm mọi thứ bằng nụ cười đi bạn sẽ thấy những điều tôi nói là đúng như thế nào.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM:

BÌNH LUẬN